
Ankoku-Butoh có nghĩa là điệu nhảy bóng tối (“Dance of Darkness”)
Nó là một dạng chuyển động và sắp đặt nghệ thuật dựa trên cơ thể con người. Nó bắt nguồn từ vở kịch của Nhật là Kinjiki (“Forbidden Colours”) vào tháng Năm, năm 1959 dựa trên tiểu thuyết của Yukio Mishima và được trình diễn không cần nhạc. Trong đó có hình ảnh một cậu bé trẻ (Yoshito Ohno) diễn một cảnh thủ dâm đến cực khoái với một con gà giữa đùi và có một người đàn ông khác (Hijikata) rượt Yoshito vào bóng đêm. Do con gà chết vì một lý do nào đó nhưng khán giả nghĩ là chết do bị kẹp cho nên cảnh này đã làm xúc phạm số đông khán giả và kết quả là Hijikita không được tham dự festival và in dấu hình ảnh một kẻ báng bổ thần thánh.
Sau đó Ohno và Hijikata đã phát triển môn nghệ thuật này thành một điệu nhảy của sự tối tăm và mục rữa.
Bắt đầu đến đầu thập niên 80, môn nghệ thuật Butoh được trình diễn lần đầu tiên bên ngoài nước Nhật. Nhóm nối tiếng nhất là Sankai Juku.
Đặc trưng của nó là các hình ảnh kỳ dị, các chủ đề cấm kỵ và thường cơ thể được đánh phấn trắng bệch với những động tác chậm rãi. Đôi khi có khán giả hoặc không. Nhưng thường Butoh không có một phong cách cụ thể hoặc có thể coi nó như một quan niệm thuần khiết tĩnh.
Trong đó ứng cử viên ấn tượng nhất: Anna-Varney Cantodea

ứng viên sáng giá thứ nhì: Lu cát !!!
