
Ankoku-Butoh có nghĩa là điệu nhảy bóng tối (“Dance of Darkness”)
Nó là một dạng chuyển động và sắp đặt nghệ thuật dựa trên cơ thể con người. Nó bắt nguồn từ vở kịch của Nhật là Kinjiki (“Forbidden Colours”) vào tháng Năm, năm 1959 dựa trên tiểu thuyết của Yukio Mishima và được trình diễn không cần nhạc. Trong đó có hình ảnh một cậu bé trẻ (Yoshito Ohno) diễn một cảnh thủ dâm đến cực khoái với một con gà giữa đùi và có một người đàn ông khác (Hijikata) rượt Yoshito vào bóng đêm. Do con gà chết vì một lý do nào đó nhưng khán giả nghĩ là chết do bị kẹp cho nên cảnh này đã làm xúc phạm số đông khán giả và kết quả là Hijikita không được tham dự festival và in dấu hình ảnh một kẻ báng bổ thần thánh.
Sau đó Ohno và Hijikata đã phát triển môn nghệ thuật này thành một điệu nhảy của sự tối tăm và mục rữa.
Bắt đầu đến đầu thập niên 80, môn nghệ thuật Butoh được trình diễn lần đầu tiên bên ngoài nước Nhật. Nhóm nối tiếng nhất là Sankai Juku.
Đặc trưng của nó là các hình ảnh kỳ dị, các chủ đề cấm kỵ và thường cơ thể được đánh phấn trắng bệch với những động tác chậm rãi. Đôi khi có khán giả hoặc không. Nhưng thường Butoh không có một phong cách cụ thể hoặc có thể coi nó như một quan niệm thuần khiết tĩnh.
Trong đó ứng cử viên ấn tượng nhất: Anna-Varney Cantodea

ứng viên sáng giá thứ nhì: Lu cát !!!

She is amazing, a true artist, and her pictures are awesome, so is her music ! She is Anna-Varney Cantodea known from her solo project Sopor Aeternus & The Ensemble of Shadows.
Chuyện kể rằng có một chàng trai người nước Vệ, đi học hoặc là đi làm xa nhà, chi tiết này không quan trọng cho nội dung của chuyện. Sau hai mươi năm bôn ba châu Âu, châu Phi, châu Mỹ la tinh, đến một ngày kia, anh kéo vali về cái làng nghèo nơi anh đã cất tiếng khóc chào cuộc đời. Hay tin ba mẹ anh đã mất cả. Công cuộc đổi mới đã làm bộ mặt của cái thôn nhà anh thay đổi nhiều quá.
May có ông cụ già tốt bụng dẫn đường, anh mới tìm về được ngôi nhà cũ của ba mẹ anh. Cái nhà xưa bây giờ không còn nữa, thay vào đấy là căn nhà hai tầng màu xi-măng trông rõ trơ tráo. Chàng trai thấy hơi trạnh lòng. Cụ già tốt bụng chỉ cho anh cái giếng xưa nơi u anh rửa chân mỗi khi đi đồng về. Bao nỗi bâng khuâng thương nhớ của hai mươi năm xa nhà bây giờ được dịp dâng lên làm mắt anh cay cay.
Cụ già bảo : “Tôi với ông Nam bố anh là bạn vong niên đó”. Nghĩ là cụ nói ngọng, anh sửa : “Thưa cụ, bố con tên là Lam ạ”. Lúc đó mắt cụ già chợt sáng lên :”À, mày là thằng cu Tí, con ông Lam phải không. Lúc nãy bác nghe nhầm. Nhà anh ở đầu kia làng cơ.” Thế là anh bạn của chúng ta đi theo cụ già về đúng cái nhà của anh, cũng không còn nữa, thay vào đó là một cơ ngơi xi-măng trơ tráo khác. Cái giếng nước thì vẫn còn đó. Nhưng lần này, đứng trước cái giếng nước của mình thật, anh bạn của chúng ta không tài nào xúc động thêm lần nữa.
Câu hỏi sư cụ Hồng Minh đặt ra là : Ta có thể yêu ai hai lần không ?
Bạn đã nghe câu hát này bao giờ chưa : “Could you be loved, and be loved …” . Nếu bạn không có cái may mắn nghe sư cụ Hồng Minh nghêu ngao câu hát này lại vừa xập xình ghi-ta điện đệm theo, bạn có thể xem anh Bob Marley hát ở đây để thấm thía câu chuyện trên. Anh Bob Marley hát chưa được hay như sư cụ, nhưng cũng không đến nỗi nào.
(via papertissue)
Another great paperwork from papertissue !
Trao đổi với VnExpress.net, ông Nguyễn Lê Văn, Bí thư đoàn Thanh niên, Phó trưởng phòng tổ chức cán bộ Lilama, cho hay, Công ty không hề biết việc phát hành tiền giả trên là vi phạm pháp luật.


Có gì tương quan giữa 2 ảnh này ?
Xem câu trả lời ở đây
- Mất gần tháng trời lùng sục tôi mới tìm được vài người có bộ râu ấn tượng. Hãy nghe họ “tự tình” về râu.
Nhịp sống tất bật thời nay dường như khuyến khích đàn ông có khuôn mặt sáng sủa, nhẵn nhụi hơn là “râu hùm hàm én mày ngài”. Râu đã “xuống giá”?
Một hôm, đang đi trên đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình (TP.HCM) tôi bỗng giật nảy người khi nghe tiếng còi lạ rú lên phía sau. Quay lại tôi ngớ người. Đó là một ông cụ râu dài, bạc trắng, đi xe đạp đang nhấn còi để qua đường.
Điều đặc biệt là chiếc xe đạp của ông không giống với bất kỳ một chiếc xe nào mà tôi từng gặp. Xe cũ kỹ nhưng gắn bình ắc quy và còi. Ngoài ra xe còn trang trí bằng một dàn đèn điện chớp nháy. Chưa hết, trên xe còn có chân chống như xe máy. Cổ xe còn gắn hai kính chiếu hậu to tướng.

Ông già râu dài và chiếc xe độc. Ảnh: Đoàn Như Phong
Biết tôi bám theo, ông dừng xe nhưng không cho biết tên, ông cho biết mình đã 93 tuổi, nhà ở đường Hoàng Việt, quận Tân Bình. Vuốt ve chiếc xe độc của mình ông kể: “Chiếc xe đạp này tôi độ lại đấy. Bây giờ bọn trẻ đi ẩu quá xe đạp mà không có còi, có đèn, kính chiếu hậu như xe máy thì không an toàn”!
Để râu vì giận vợ
Một buổi tối, đang đi trên đường Hoàng Việt (quận Tân Bình, TP.HCM) tôi sướng run người khi phát hiện trong quán cóc bên đường có một ông cụ dáng to cao, râu trắng xóa.
Dưới ánh điện nhập nhoạng của quán cà phê, ông làm tôi liên tưởng đến hình ảnh ông tiên, ông bụt trong câu chuyện cổ tích. Chỉ khác một điều là ông không bước khoan thai hay thoắt ẩn thoắt hiện như tiên mà đang bưng bê cà phê phục vụ khách.
Ông giới thiệu tên là Lê Cao Hùng, 68 tuổi, hiện cùng vợ bán cà phê cóc kiếm sống.

Râu dài đã biến ông Lê Cao Hùng trở thành người mẫu cho các sáng nghệ thuật mang đậm nét đẹp Việt. Trong ảnh ông Hùng cùng một tác phẩm có ông làm mẫu, nghệ sỹ nhiếp ảnh Nguyễn Á chụp. Ảnh: Đ.N.P.
Tôi hỏi lý do để râu dài, ông Hùng tủm tỉm: “Mười năm trước, ngày nào tôi cũng cạo râu. Một lần cạo phải tốn 2 lưỡi dao lam. Hồi đó nhà tôi còn bán bún giò. Giận vợ vì việc hay lấy dao mà tôi mua cạo râu đi cạo lông giò heo nên tôi để râu luôn”.
Điều bất ngờ là chẳng bao lâu sau, râu dài ra và biến ông chủ quán bún giò trở thành người mẫu chuyên nghiệp của các nhiếp ảnh gia. Bộ râu của ông tiên này đã lọt vào tầm ngắm giới chơi ảnh. Nhiều tay máy chuyên nghiệp thuộc câu lạc bộ nhiếp ảnh Gia Định, câu lạc bộ nhiếp ảnh Hải Âu đã tìm đến và nhờ ông làm người mẫu cho sáng tác của mình.
Một tấm ảnh ông Hùng làm mẫu được đăng trang trọng trong chuyên mục “Nét đẹp Việt” của tạp chí Người Đương Thời. Ảnh chụp lại
Ông cho tôi xem một số tạp chí Người Đương Thời mà ông lưu giữ. Trong chuyên mục “Nét đẹp Việt” của mỗi tạp chí này đều có đăng một bức ảnh nghệ thuật do ông làm người mẫu. Có bức ông mặc khăn đóng áo dài ngồi thong dong đánh cờ, có ảnh ông cầm hai quả đào ngửa mặt lên trời cười sảng khoái…Bức ảnh nào cũng mang đậm nét đẹp Việt.
Đặc biệt bức ông ngậm nước phun vào chú gà trống do nghệ sỹ nhiếp ảnh Nguyễn Á, CLB Nhiếp ảnh Gia Định chụp đã đoạt giải nhì cuộc thi ảnh “Cannon Photo Marathon 2008” do Văn phòng đại diện Canon Singapore tại Việt Nam tổ chức.
“Cách đây 3 năm do phải chụp hình để làm lại CMND nên tôi buộc lòng cạo sạch bộ râu dài của mình. Lần đó, một nghệ sỹ thuộc câu lạc bộ nhiếp ảnh Hải Âu tới nhờ tôi làm mẫu để sáng tác, thấy tôi không còn cọng râu nào nên buồn vô tận”, ông Hùng kể.
May mà chỉ một thời gian không lâu sau bộ râu tiên của ông đã hồi sinh. Giờ đây ngoài việc phụ vợ bán cà phê cóc, thỉnh thoảng ông lại được các nhiếp ảnh gia mời đi các tỉnh Miền Tây, Tây Nguyên để sáng tác. Mỗi lần đi xa như vậy ông lại được các nhiếp ảnh gia tặng vài trăm ngàn. Vuốt chòm râu ông đùa: “Không ngờ râu cũng có giá ghê quá”
Cậy râu mưu sinh
“Hãy nói về cuộc đời khi tôi không còn nữa, sẽ lấy được những gì, về bên kia thế giới, ngoài trống vắng mà thôi, thụy ơi và tình ơi…tôi tìm đời đánh mất trong vũng nước cuộc đời, thụy ơi và tình ơi”. Ngồi bên tôi dưới cơn mưa Sài Gòn, người đàn ông vừa nghêu ngao Khúc Thụy Du vừa nghiêng đầu vuốt chòm râu quái chiêu của mình.
Râu anh đen, rậm, xoắn và mọc rất tự nhiên. Khúc Thụy Du mà anh vừa ca cho tôi nghe đã được anh hát hàng ngàn lần trong những quán nhậu bình dân ở khu Cầu Kiệu quận Phú Nhuận.
Ai một lần nhìn cách anh đàn thì ấn tượng mãi. Do ngón cái của bàn tay phải bị đứt nên anh dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt phím đàn rồi đánh một cách điệu nghệ. Khi đàn anh không bao giờ nhịp chân vì cả hai bàn chân của anh đều không còn.
Anh giới thiệu: Tên thật của anh là Nguyễn Minh Thuận nhưng gần mười năm nay dân nhậu quen gọi anh là Hùng què - tên nhân vật chính trong vở cải lương “Tìm lại cuộc đời”. (Vở này rất nổi tiếng hồi thập niên 80- PV).
Từ khi có râu anh Thuận (Hùng què) trông có vẻ nghệ sỹ, doanh thu đàn hát của anh cũng tăng hơn. Ảnh: Đoàn Như Phong
Như lời anh thì anh và nhân vật Hùng què có nhiều điểm tương đồng: đều bị tật ở chân, đều mất vợ và cùng khát khao tìm lại cuộc đời. Anh kể: quê mình ở Bình Định, năm 32 tuổi khi đang cuốc đất ngoài đồng thì đụng phải mìn nên rơi vào cảnh tật nguyền. Đáng buồn là chẳng bao lâu sau tai nạn này, vợ anh đã phụ tình theo người khác.
Nỗi đau tinh thần chồng lên nỗi đau thể xác, anh muốn chết nhưng vì ba đứa con nên phải sống. Gửi con cho ông bà nội chăm sóc, anh vào Sài Gòn bán vé số. Nhưng chỉ được một tháng, do đi bộ nhiều những vết thương trên chân anh cứ phồng rộp, nhức buốt.
Thấy người ta hát phục vụ quán nhậu bình dân, mỗi đêm kiếm được khoảng 100 ngàn, anh liền mua cây ghi ta 280 ngàn đồng về phòng trọ, mày mò luyện và quyết định chuyển nghề. Song anh cạnh tranh không lại đồng nghiệp vì ngón đàn của anh không bằng họ.
Điều bất ngờ là từ khi anh có bộ râu rậm, nghề đàn hát có vẻ ăn nên làm ra. Khuôn mặt buồn, đầy râu cộng với kiểu cầm phím đàn lạ mắt đã giúp anh ra dáng nghệ sỹ. Và từ đó anh kiếm được nhiều khách hơn so với đồng nghiệp.
Anh bật mí: “Quán nhậu là nơi ồn ào, tôi hát chưa hay, đàn chưa giỏi nhưng chỉ cần có vẻ ngoài lạ lạ, quái quái là khách ngoắt mình tới hát liền. Bàn nào yêu cầu thì tôi đến phục vụ 5-7 bản thích tặng bao nhiêu tiền cũng được. Nhưng có bàn tự nhiên nhìn tôi là họ khoái rồi giữ lại hát cả đêm, sau đó còn lưu số điện thoại kết bạn”.
Đối với anh bộ râu và cây đàn đã trở thành công cụ để nuôi con. Giờ đây, đêm nào cũng vậy, anh đàn hát ở các quán nhậu từ 19 giờ đến 4-5 giờ sáng hôm sau, phục vụ từ 2-4 quán nhậu để kiếm được hơn 100- 200 ngàn đồng.
Anh bảo mỗi tháng tích góp gửi về ít nhất 1 triệu đồng để ông bà nội nuôi ba đứa nhỏ ăn học. Đứa lớn nhất lớp 10, đứa út lớp 4. Chúng đều học rất giỏi. “Trời có mưa gió, chân cẳng có sưng buốt, giọng có khản đi thì tôi vẫn đi vẫn hát để có tiền gửi về nuôi con”, anh nói chắc nịch.
Nuối tiếc
Trong những đấng mày râu “thứ thiệt” mà tôi săn được thì ông Nguyễn Phương Chiểu, 76 tuổi, nhà ở đường Hồ Biểu Chánh, quận Phú Nhuận dường như là người biết nâng niu râu nhất.
Khi ghé nhà ông Chiểu tôi ngã ngửa khi ông chìa ra gia sản của mình. Đó là một bao ni lông đựng một cục lớn tóc và râu vo tròn (đường kính khoảng 1 gang tay). “Mỗi lần chúng rụng là mỗi lần tôi buồn và tiếc lắm. Chúng là chứng tích của thời gian.
Tôi không muốn bỏ bất cứ sợi nào. Mặc dù tuổi cũng gần đất xa trời nhưng ông chăm chút râu và tóc tỉ mỉ kiểu như một cô gái sửa soạn đi gặp người yêu. Mỗi lần ra đường ông ít khi quên “thủ tục” soi gương tỉa râu.

Ông Chiểu giữ bó râu tóc rụng như một gia sản. Ảnh Đoàn Như Phong
Riêng đối với tóc, ông không dùng lược mà dùng bót giặt đồ để chải vì theo ông dùng loại này tóc sẽ mượt hơn. Ngoài ra, theo hàng xóm thỉnh thoảng còn thấy ông nhuộm tóc. Có lẽ vì vậy, lần đầu gặp đang đi trên đường tôi đã lầm tưởng ông với một nghệ sỹ đến từ phương Tây.
Đàn ông trọng râu, tiếc râu như ông Chiểu đã quá mai một. Cuộc sống tất bật của thời nay dường như khuyến khích những khuôn mặt sáng sủa, nhẵn nhụi hơn là “hùm én mày ngài”.
Râu đã mất dần đất sống và chỉ gặp nhiều trong các vở tuồng. Nhiều từ điển có hẳn thuật ngữ “râu tuồng” chỉ các kiểu râu tương ứng với bản chất từng nhân vật trong nghệ thuật tuồng. Theo đó râu đen và quắn là tướng dữ tợn.
Râu dài, ba chòm là người đôn hậu. Râu rồng là quý tướng hoặc vua chúa. Râu chuột, râu dê, râu cáo là kẻ ti tiện quỷ quyệt…Đúng là trong nghệ thuật tuồng đã râu đã khẳng định được giá trị của mình. Song dẫu sao đó cũng chỉ là râu giả, râu chết!
93% đàn ông Việt Nam không để râu
Nhiều trang báo điện tử VN gần đây dẫn kết quả khảo sát về thói quen cạo râu trong vòng 4 năm qua của đàn ông châu Á do Công ty Procter & Gamble (P&G), chủ sở hữu của thương hiệu dao cạo Gillette, thực hiện. Theo đó, với tầng suất 5,5 lần cạo râu/tuần, đàn ông Nhật Bản đứng đầu Châu Á.
Có đến 92% đàn ông Thái Lan cho rằng một gương mặt sáng sủa, nhẵn nhụi làm họ cảm thấy tự tin vì vậy họ sẵn sàng chi 33 USD/ tháng mua dao và gel cạo râu. Ấn Độ là một trong quốc gia nổi tiếng về tục nuôi râu. Có đến 9/10 đàn ông thích để râu. Tuy nhiên, hiện nay có đến 27% phụ nữ nước này cho rằng để râu đã lỗi thời.
Riêng ở Việt Nam, đàn ông được xem là đấng mày râu nhưng có đến 93% đàn ông hiện nay không hề để râu. Việc chi tiêu cho các dụng cụ phục vụ việc cạo râu của đàn ông Việt Nam cũng đang gia tăng. Như vậy không chỉ ở Việt Nam mà còn ở nhiều nước râu đang “xuống giá” trầm trọng.
Lúc 3 tuổi thành công là ko tè dầm.
Lúc 6 tuổi thành công là đc hôn bạn gái cùng lớp.
Lúc 18 tuổi thành công là có 1 con PX để đi cưa gái.
Lúc 30 tuổi thành công là có nhà, 4 bánh.
Lúc 40 tuổi thành công là rủng rỉnh tiền.
Lúc 60 tuổi là vẫn có thể chạy PX đi… cưa gái.
Lúc 70 tuổi thành công là vẫn được… hôn bạn gái.
Lúc 80 tuổi thành công là… ko tè dầm.
Thân thì chỉ có một thân,
Dâm thì dâm chỉ dâm ngần ấy thôi
“Bùi Giáng”
“Chúng ta từ một nước trong chiến tranh, chưa có những kinh nghiệm trong quản lý.
“Ở nước người ta đó thì muốn tiêu cực, muốn tham nhũng cũng khó, vì hệ thống luật pháp nó chặt chẽ.
“Còn ở Việt nam của mình, thì có khi không muốn tham cũng động lòng tham. Cái người thủ quĩ cứ giữ tiền khư khư, ở quĩ lúc nào cũng có số dư, cho nên lúc bí quá thì em mượn một chút. Mượn không thấy ai đòi hết… thì em mượn thêm.
“Chứ không phải người Việt nam tham nhũng nhứt thế giới đâu. Nói một hồi thì thấy rằng người Việt Nam tham nhũng nhứt thế giới, không phải vậy!
“Cho nên tôi đề nghị quí vị ở nước ngoài khi nghe những thông tin này, rồi nhìn về Việt nam cũng đừng … có hốt hoảng, nghĩ rằng ‘trong nước mình tiêu cực quá’
“Hồi xưa mấy ông uýnh giặc sao giỏi thế mà bây giờ ổng tiêu cực thế… Đây là qui luật muôn đời. Con người ta, trong mỗi người, ai cũng có hỉ, nộ, ái, ố hết chơn.
“Chúng ta là con một nhà, là con Lạc, cháu Hồng, cùng một bọc trứng sinh ra, trên thế giới này ít có nơi nào có cái đó lắm à.”
Lãng du. Ai người lãng du?
Có khi nào bạn ngẩn ngơ dừng xe bên đường miền Trung nắng chang chang nhìn đoàn tàu hổn hển xịt khói đen mù mịt cuốn về phương Nam? có khi nào bạn ngồi thu lu trong cái lạnh ở một quán phở phố xép nhìn những chiếc xe khách cũ kĩ, lặc lè, hôi sực mùi người, mùi sầu riêng, mùi dầu cù là, mùi của cùng cực, đốt bánh cao su khét lẹt chạy về đất Bắc.
Có khi nào bạn chợt thấy ghen tị vì ngoài cái bần hàn, lầm than của những kiếp người xa xứ mà những khuôn mặt võ vàng, mệt mỏi thấp thoáng sau những ô cửa kính vỡ chạy vùn vụt qua kia, có cái gì đó tự do, thoáng đạt mà một anh công chức quèn tỉnh lẻ không thể có. Cái nhàm chán, mệt mỏi của một cuộc sống không nghèo, không giàu, khôgn tương lai, nhờ nhờ màu nước hến khiến bạn muốn vứt bỏ tất cả để lên đường. Đi lang thang, đi vô định. Mặc kệ cho những vòng bánh xe đưa mình khỏi cái bí bách của một kiếp người có cũng được mà khôgn có cũng chả sao. Đời Thừa, nói như Nam Cao.
Lên đường thôi!
Bạn sẽ tìm thấy cái thoáng đạt của cuộc đời tưởng như vụn vặt và bỏ đi của mình trên những mặt đường thênh thang và hun hút. Từ những khúc đèo ướt đầm quanh co chóng mặt Trường Sơn cho đến mặt đường lộng gió nóng rát giữa bao la Ninh Thuận. Từ mặt nước Cửu Long sóng dợn màu hồng đến những dòng suối lạnh buốt chảy từ ruột đá cao nguyên Đồng Văn.
Và đặc biệt bạn sẽ cảm nhận được mùi tự do trên đường thiên lí.
Bạn sẽ trầm tư như một nhà hiền triết bên li cà phê thơm lừng nơi góc núi cao nguyên, nhìn mưa rừng xối xả tối đất tối trời ngoài kia. Mùi cà phê ngọt đắng, góc quán ấm cúng.Mùi gỗ thông. Những kẻ lữ hành đi tìm vui trong sự cô độc. Khôgn khéo bạn còn có thể làm được một vài bài thơ.
Tất nhiên, chỉ khi ít nhất bạn biết cách gieo vần.
Bạn sẽ dừng chân giữa rừng núi bao la, mây bay ngang đầu và nắng trên vai khi bạn đứng trên những con đèo chất ngất giữa rừng già ngàn năm u tịch. Hãy ngửi mùi cây, mùi cỏ, mùi côn trùng. Thậm chí những giọt nước tiết ra từ ruột đá tạo thành những dòng chảy ngoằn ngoèo lạnh buốt cũng có mùi. Nước khe có mùi. Mùi của lá mục, mùi của nhựa cây, xác côn trùng chết. Hãy khum tay hững một vốc nước rồi uống một hớp. Bạn đang uống vị của rừng già. Đang uống nước với mùi của tự do. Thứu mùi mà khôgn thứ nước nào trong cái thành phố chật chội, hèn kém có được. Cuộc sống thị thành là cuộc sống không mùi và khôgn màu.
Chân nước kia rồi, biển xanh ngắt, trời xanh lơ, cát trắng tinh của Khánh Hòa, Bình Thuận. Đừng tìm đến những bãi tắm hôi mù mùi rác rưởi và thức ăn rong. Đừng ngâm mình trong thứ nước biển Vũng Tàu, Nha Trang, Cửa Lò, Sầm Sơn nơi bạn vừa bơi vừa chen vai thích cánh với những mụ đầm sồ sề như heo thừa vú hay những lão tây già bị bệnh gút đang thở phì phò ậm ạch, tiêu nốt những đồng tiền hưu còm cõi ở xứ nhiệt đới với thứ du lịch tạp nham rẻ tiền. Hãy tránh xa những bãi biển mà con sóng nặng mùi dạt vào bờ toàn bao cao su và phân người cá rỉa. Đi nữa đi, tìm cho ra một ghềnh đá cô tịch, một doi cát trắng lóa bên góc đường hoang vu. Ngâm thân mình rã rời kiệt quệ xuống nước, ngửi mùi mặn của của muối, mùi dờn dợn của phù du biển, mùi cát, mùi của cát và nước. Cái mùi khiến bạn chợt nhớ từ kí ức sâu thẳm khi còn là một cậu trẻ trai lần đầu ngửi mùi hương tóc cô bạn gái. Mùi trinh nữ là mùi của biển hoang. Mùi tinh khôi.
Bóng chiều đổ xuống, mặt trời lặn đỏ ối trên triền núi xa xa. Kẻ lãng du dừng xe tắt máy ngồi xuống vệ cỏ bên đường rút điếu thuốc châm. Hãy ngả mình trên vệ cỏ đầy bụi, ngước mắt lên nhìn bầu trời bao la đang sậm dần màu. Hẫy hít hương đồng ruộng, hương mạ non hay hương lúa chín đang thơm phức dưới những cánh đồng kia. Mùi bùn ngấu nồng nồng, mùi cỏ gấu hăng sực, mùi lúa thoảng mát thơm tho như những gì tinh túy nhất mà đất nước này dâng tặng. Chợt thấy sống mũi cay cay khi giật mình sực nhớ đã tù lâu những hương đồng gió nội thiếu đi cái mùi trầu ấm áp của bà. Mới đó đã hàng chục năm.
Và khi đó bạn mới thấy được cuộc sống này còn bao điều cao đẹp hơn là những vun vặt đời thường. Bạn sẽ thấy có những thứ quả thực khó mua được bằng tiền.
Đó là mùi của tự do.
Mùi lãng du.