Kinh nghiệm leo Phăn

19 Dec 2012

Thực ra thì có nhiều người note rồi nhưng mình cũng rảnh rỗi sinh nông nỗi nên note lại chút kinh nghiệm của mình cho anh em sau.

Phan Xi Păng là đỉnh núi cao nhất Đông Dương có độ cao khoảng tầm 3143km theo wikipedia, điều này ai cũng biết, theo tiếng địa phương ( có lẽ là tiếng của người Mông, hoặc còn gọi là người Mèo (nên tránh gọi người Mèo kẻo họ giận :) ) là “Hủa Xi Pan”, có nghĩa là phiến đá khổng lồ chênh vênh.

Khi leo nên chú ý tới thời tiết, nên đi tầm cuối năm từ khoảng tháng 9 đến tháng 4 năm sau, đẹp nhất vào khoảng tháng 10, tháng 11 lúc trời không lạnh và khô ráo. Nếu đi khoảng sau Tết vào tháng 3 thì đúng dịp hoa ban nở rất đẹp.

Nếu đi theo tour thì rất dễ, chỉ cần follow tour guide, chuẩn bị sức khỏe tốt và một chút khả năng chịu lạnh + ý chí là đều có thể lên đỉnh chạm cục sắt rồi leo về. Các dụng cụ cần thiết bắt buộc phải có cho dù có theo tour hay không tour:

  • Áo lạnh: dĩ nhiên, trên độ cao 1500km trở lên trời rất lạnh, chưa kể lúc mưa phùn do đó nên chuẩn bị kỹ phần này để giữ ấm, tuy nhiên điều quan trọng là lúc leo núi, cơ thể hoạt động đổ mồ hôi cho nên tránh mang áo quá dày, quá nặng làm cản trở di chuyển. Nên chuẩn bị áo lạnh nhiều nhất là 3 lớp, mỏng, chống thấm nước là được, càng nhẹ càng tốt, còn lại có thể mặc thêm 2,3 lớp áo trong là được. Nếu cẩn thận thì mang theo một áo giữ ấm ban đêm khi ngủ, vì trời tối trên 1900km sẽ rất lạnh, có khi xuống -4.C.

  • Quần: ngoài sịp để giữ ấm trym, kiếm cái quần thun bó sát giống mấy em gái mặc hay mặc xong mặc ở trong, loại này giữ ấm cực kỳ tốt, mình có một cái lúc đi lần trước, ai mượn mình cho :D, ngoài ra nên mặc quần rộng ở ngoài, có nhiều túi để đút đồ hoặc quần sọc cho thoải mái.

Ngoài áo lạnh ra, chân tay, tai là những chỗ rất cần phải giữ ấm, nếu không sẽ rất dễ bị cảm lạnh và mất sức. Nên mang theo găng tay mỏng, chống thấm nước bên trong, sau đó mang thêm găng tay bảo hộ lao động, loại có nốt nhựa bám tốt để còn leo trèo và bám víu các tảng đá và cây dọc đường. Tránh bị nước thấm vào nếu không sẽ chịu không nổi trong thời tiết giá lạnh. Mang theo mũ ấm trùm tai, không nên cồng kềnh quá, chỉ cần giữ ấm tai là đủ.

  • Giày, vớ: Có nhiều người khuyên mua giày bộ đội để leo, tuy nhiên mình leo một lần rồi, ai nghe theo mua leo nửa đường thế nào cũng đòi đi xuống, lý do: giày rẻ tiền dành cho bộ đội nên thiết kế một cục cao su ở đế, rất nặng, đính kèm với cục cao su đó là miếng vải và dây buộc, do đó rất khó leo, thế nào cũng bị lệch qua lệch lại và trượt nếu bị vô nước, lúc đó chỉ muốn bỏ ra đi chân không. Tóm lại là không nên nghe theo :))

Tốt nhất là giầy chuyên dụng trekking leo núi, có cổ qua mắt cá để giữ chắc khớp tránh bong gân. Giầy nặng và có nhiều gai ở đế. Có hệ thống thoáng khí tốt và tránh nước, nếu ai đầu tư được thì tốt.

Còn nếu không thì nên mua theo 2 đôi giày bata vải hay gọi là Thượng đỉnh (một đôi để dành sơ cua trong trường hợp rách, thấm nước), đế cao su mềm, nhẹ, thoải mái và dễ leo. Làm sao mang vô thoải mái nhất là được. Trong đoàn mình đi có một bạn lỡ dại mang converse kiểu bata đi leo núi, chặng về bị cứa chảy máu hết cả gót chân vì ma sát. Tóm lại không phải cứ giày hiệu là leo núi được, nên kiếm giày theo tiêu chí: thoải mái, rẻ vì thế nào leo về cũng quăng ( không thì giặt bùn đất chắc cũng tốn cả m3 nước :D)

Mua thêm vớ chống nước, vớ dài để chống vắt (thật ra không cần vì núi rừng Hoàng Liên Sơn ít có vắt, không như Nam Cát Tiên), hoặc vớ nylong mang kèm theo trùm ngoài giày sau khi mang vớ. Mang vớ mỏng bên trong, sau đó mang vớ vớ dài ở ngoài. Làm sao chống thấm nước vô chân càng tốt. Mang ít nhất 3 đôi vớ kèm theo phòng trường hợp thấm nước hoặc mang thêm khi ngủ lại ở 2200km.

  • Balo: nên mang theo một balo nhỏ, thoáng khí với lưng, có dây cài trước bụng để tiện di chuyển.

  • Đèn pin: mang theo một cái đèn pin nhỏ để đi … trong đêm khi ngủ lại ở 1900km hoặc lúc đi về nếu không kịp trời tối.

  • Thực phẩm: cần mua sẵn socola thỏi, hoặc viên ở siêu thị trong SG trước khi đi, rất cần bổ sung năng lượng nhanh gọn nhẹ khi leo. Cẩn thận thì có thể mang thêm một ống ủi, bổ sung vitamin c, đường … Chỉ cần vậy là đủ, không cần mang đồ ăn gì thêm vì lúc bắt đầu leo hướng dẫn viên có phân phát quýt trước khi leo.

Nếu đi theo tour thì các porter có mang sẵn theo thực phẩm cho cả đoàn, có đủ xôi gà, cơm bò… do đó không sợ bị đói đâu.

  • Nước: sẽ được phát lúc ở chân núi, tất nhiên là mang càng nhiều càng tốt tuy nhiên khi leo một lúc thì sẽ rất mệt, chỉ nên mang đủ dùng, số lượng có thể 2 chai lúc đi và 2 chai lúc về, hạn chế uống nhiều nước, chỉ uống một hai ngụm khi thấy khát. Nên chia đều ra các balo nhỏ và chuyền cho từng người mang luân phiên.

Mang càng nhiều quýt càng tốt. Nên chia đều ra, mỗi người mang một túi quýt và phân phát nhau khi leo. Ai mang không nổi lại gửi cho người khác, khi leo mệt quýt giúp chúng ta lấy lại sức rất nhanh.

  • Điện thoại: từ chân núi lên giữa đỉnh sóng điện thoại vẫn có nhưng rất chập chờn và hầu như chỉ có sóng của Viettel, lên trên đình có khi bắt được sóng roaming Trung Quốc. Do đó hạn chế mang theo điện thoại đắt tiền. Cách tốt nhất kiếm sim khuyến mãi Viettel, cầm theo điện thoại rẻ tiền để liên lạc trong trường hợp khẩn cấp.

  • Máy ảnh: nên mang theo máy ảnh vì cảnh trên núi rất đẹp và hùng vĩ, không dễ gì thấy lần thứ hai trong đời. Tuy nhiên không nên mang theo máy ảnh quá xịn, quá nặng và cồng kềnh. Nên mang máy pns gọn nhẹ càng tốt, có hư cũng không sao :D. Loại máy ảnh thấm nước càng tốt hoặc bỏ vào túi thấm nước. Nên kiếm một túi nhỏ có dây đeo trước ngực và bỏ trong áo để bảo vệ, khi nào cần thì lôi ra chụp.

Kinh nghiệm:

Các vật dụng nêu trên có thể ra chợ Dân sinh kiếm, nhớ trả giá trước khi mua kẻo bị chém hoặc không lên Sapa rồi vi vu ra chợ kiếm cũng được, có đầy đủ đồ chơi.

Công việc là phần lo lắng nhất của anh em do đó nên deal với các team, transfer các task/contact point cho người khác trong trường hợp xấu nhất cần xử lý, nói chung deal với Leader/Dept Head được là ngon =))

Thông thường theo tour thì sau khi bay ra Hà nội sẽ đi vòng vòng chơi chờ trời tối leo lên tàu sáng sẽ tới Sapa nhận phòng. Thường sẽ có một ngày ở Sapa, do đó nếu sắp xếp được nên đi qua cửa khẩu Hà khẩu Lào cai, sang Tàu chơi, tham quan chợ 3 tầng và chợ bán “hoa cải” ;)). Thủ tục mất khoảng 150-200K/người cho giấy thông hành và kiểm dịch.

Tránh mang theo nhiều đồ, càng ít càng tốt, nên sắm một cái túi nhỏ thắt trước bụng hoặc balo nhỏ để các đồ vật và thực phẩm thiết yếu nhất. Làm sao để thoải mái di chuyển khi mang balo hoặc túi là được. Lúc đi mình cũng hí hửng mang theo một balo đồ, túi ngủ … lúc leo lên chỉ muốn bỏ lại … vì túi ngủ trên trạm 2200km đã có sẵn do các porter mang theo.

Tối trước khi đi nên uống “vài” ly táo mèo cho dễ ngủ, hạn chế uống nhiều rượu vì sáng hôm sau sẽ mệt, mất sức và mất nước. Nếu uống được nhiều mà leo được giống mình thì tốt ;))

Trong quá trình leo có lúc cảm thấy quá mệt, nên từ từ đứng lại hít thở sâu, thở từ từ, sau đó tiếp tục đi chậm. Nên rèn luyện ý chí lúc này vì càng lên cao không khí càng loãng và lạnh, việc hít thở sẽ khó khăn hơn nhiều.

Đôi chân lúc này có thể sẽ mỏi tuy nhiên không nên nhanh nản, nếu mệt có thể đi chậm nhưng nhất quyết không được nản, ai cũng có thể leo được ngay cả những bạn nữ yếu đuối.

Chặng về nên đi chậm, không nên đi quá nhanh, lúc xuống núi đầu gối sẽ phải hoạt động với cường độ nặng hơn do phải chịu đựng nguyên cơ thể, đi không khéo sẽ rất dễ bị té gây đau gối và viêm cơ.

Lúc về sẽ mỏi gối, chồn chân, do đó nên đi tắm thuốc ở Sapa và massage để đỡ mỏi ;)

Chúc mọi người một chuyến đi vui vẻ và thành công :D

Fun fact: Đi từ tháng 12/2010, giờ mới ngồi viết note =))

Entry list: